Giới trẻ 05/09/2015 11:25

Cưới chồng được 10 ngày, Phong phát hiện ra mình mắc căn bệnh lao cột sống. Với đôi chân bị liệt hoàn toàn, cuộc đời chị từ đây gắn liền với giường bệnh, người chồng mới cưới cũng rời xa ngay sau ngày chị từ bệnh viện trở về...

Những ngày dưới đáy cùng của sự tuyệt vọng, số phận run rủi đã đưa anh đến bên chị... Và hạnh phúc càng được vun vén khi họ sinh với nhau được một đứa con trong niềm hạnh phúc vô bờ...

Quá khứ đẫm nước mắt

Chị Hồ Thị Phong (SN 1987) là con gái đầu lòng của ông Hồ Hữu Phú và bà Hồ Thị Hành, trú tại xóm Nam Tiến, xã An Hòa (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An). Nghề muối cực nhọc của gia đình không thể chu cấp đủ cho cả bốn chị em ăn học, vậy là Phong đành phải nghỉ học từ năm lớp 6, ở nhà phụ cha mẹ làm muối.

Lớn lên thêm một chút, khi Phong đã trở thành thiếu nữ, chị theo chúng bạn vào Nam làm công nhân bươn chải kiếm sống. Được khoảng hơn 1 năm chị ngược lên vùng Tây Nguyên nhận làm thuê đủ việc như làm cỏ cà phê, hái cà phê, cạo mủ cao su... Không bao lâu sau đó, năm 2005 Phong trở về quê lập gia đình. Cũng từ đây cuộc đời của chị bước vào một ngã rẽ đầy đau khổ và nước mắt!.

a3-1441204028664

Chị Hồ Thị Phong bên đứa con nhỏ.

 

Chị Phong nhớ lại: “Cuối năm 2005, em có cảm giác đau âm ỉ ở cột sống thắt lưng rồi lan dần xuống hai chân, trời lạnh hoặc mỗi khi trái gió trở trời cơn đau càng thêm dữ dội. Nghĩ là bệnh thông thường, em không chạy chữa đâu cả, vẫn cố gắng đi lại tuy không còn được nhanh nhẹn như trước”.

Rồi chị Phong lấy chồng, một người cùng làng, nhiều hơn Phong 8 tuổi. Mối tình ba năm vừa đơm hoa vẻn vẹn 10 ngày thì bệnh chị trở nặng. Chị Phong nhập viện Quân y 103.

Tại đây, bác sĩ khám và chẩn đoán chị bị lao cột sống, phải phẫu thuật sau đó một tuần. Tiếp tục điều trị tại đây thêm ba tuần nữa, chị Phong chuyển ra điều trị nội trú ròng rã suốt 7 tháng trời, nhưng bệnh tình vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.

Anh Phan Văn Dương đã vượt qua nhiều ngăn cản để đến được với chị Phong.

 

Cuối năm 2006, gia đình chuyển Phong sang Bệnh viện Lao và Bệnh phổi Trung ương khám lại rồi mổ lại nhưng kết quả vẫn không khả quan hơn. Trở về với đôi chân bị liệt, không thể đi, đứng, cũng không thể ngồi dậy được, lúc nào cũng phải mang ống thông tiểu bên mình, Phong trở nên suy sụp. Người chồng mới đó còn mặn nồng dần trở nên xa cách. Phong tâm sự: “Cuối năm 2006 em ký vào đơn ly hôn anh ấy đã viết sẵn...”. Nói đoạn, Phong bật khóc.

Mang trong mình căn bệnh quái ác, hạnh phúc mới đến vội vàng tuột khỏi tầm tay, những cơn bão cuộc đời cứ tới tấp đổ dồn lên số phận người con gái mới ngày nào vẫn còn vô tư trong sáng. Hằng ngày phải chứng kiến cảnh cha về trong những cơn say rồi mắng mỏi đủ chuyện, người mẹ lầm lũi làm lụng còn phải chăm sóc cho Phong từ những việc cá nhân nhỏ nhất, Phong rơi vào tuyệt vọng!

Thời gian đó Phong đã khóc rất nhiều và chỉ nghĩ đến cái chết. Thấy Phong khóc mẹ cũng khóc theo, Phong thương mẹ nên không khóc nữa, cũng không còn nghĩ tới cái chết, nhưng chị khép lại lòng mình, sống trong mặc cảm, tự ti và câm lặng.

Và câu chuyện tình đẹp như cổ tích

Giữa lúc cánh cửa cuộc đời tưởng chừng đã đóng sập lại, thì một ngày đầu năm 2012, Phong đã gặp một chàng trai đất Bắc ít hơn chị hai tuổi, qua một cuộc gọi nhầm điện thoại. Anh là Phan Văn Dương (quê xã Đông Minh, huyện Tiền Hải, Thái Bình).

a-1441204028632
Câu chuyện cổ tích tình yêu được viết lên trong thời hiện đại.

“Giọng nói ở đầu dây bên kia dễ nghe quá, em nán lại nói chuyện chào hỏi xã giao mấy câu... trước lạ sau quen, thấy người ta cũng thật thà, muốn chia sẻ nên em nói thật hoàn cảnh của mình, không ngờ anh ấy đi tìm em thật...”, Phong tâm sự.

Tháng 5 năm 2012, Dương lặn lội từ Thái Bình về Nghệ An thăm Phong. Anh chia sẻ: “Tận mắt chứng kiến cảnh Phong phải nằm liệt giường với đôi chân cứng đơ, bất động, mọi sinh hoạt cá nhân của Phong đều phải nhờ tới mẹ giờ đã héo hon, già yếu... em không cầm lòng được...”.

Tình thương trước đây của Dương dành cho Phong càng lớn hơn. Cũng từ giây phút ấy, chàng trai phụ hồ quyết định gắn bó cuộc đời mình với cô gái tật nguyền!

a2-1441204028682

Ngoài thời gian đi làm phụ hồ, anh Dương còn chăm sóc vợ con.

 

Vậy nhưng Phong đã nén lại tình cảm, khuyên Dương hãy đi tìm một tình yêu khác: “Anh vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội để tìm hiểu, lựa chọn, đừng chôn vùi cuộc đời mình ở đây!”. Nhưng Dương vẫn một lòng một dạ, quyết thuyết phục Phong đến với mình.

Từ đấy, Dương về thăm Phong nhiều hơn, tình yêu của hai người càng trở nên thắm thiết. Biết chuyện, cha mẹ Phong hết sức ngăn cấm, họ không muốn Dương phải hy sinh cả đời vì con gái họ.

Dương và Phong đã cố gắng thuyết phục, sau cùng vì quý mến Dương, cha mẹ Phong đã chấp nhận Dương như một thành viên trong gia đình nhưng với tư cách là con nuôi.

Sau những ngày lao động cực nhọc Dương lại trở về bên Phong. Tình yêu mãnh liệt, họ cảm thấy không thể sống thiếu nhau được nữa. Đầu năm 2015, Dương và Phong đã cùng nhau đi đăng ký kết hôn tại ủy ban xã nơi Phong cùng gia đình cư ngụ.

Cũng từ ngày đó, Dương xin phép gia đình Phong cho hai vợ chồng về chung sống trong căn nhà nhỏ của ông bà nội.

Dương trải lòng: “Vì em là con cả trong nhà nên cha mẹ mong em trưởng thành sẽ xây dựng hạnh phúc với một cô gái cùng quê khéo vén việc gia đình. Nhưng em gặp Phong có lẽ là do duyên trời định... Em biết bây giờ em vẫn chưa thể thuyết phục được cha mẹ, nhưng em tin thời gian trôi qua rồi cha mẹ sẽ hiểu, cảm thông và chúc phúc cho vợ chồng em”.

Ngày ngày Dương vẫn miệt mài với công việc phụ hồ, tối về lại đỡ đần chăm sóc cho Phong từng miếng cơm, chén nước.

“Đôi trẻ thật lòng yêu thương nhau, người làm cha, làm mẹ không nỡ lòng nào chia đàn xẻ nghé... chỉ mong các con vượt qua mọi khó khăn, thử thách, giữ hạnh phúc bền lâu”, bà Hành xúc động rưng rưng.

Hạnh phúc nở hoa          

Mới đây bé Phan Hồ Gia Bảo đã chào đời tại bệnh viện đa khoa huyện Quỳnh Lưu trong niềm vui khôn xiết của đôi vợ chồng trẻ. “Hôm vợ vượt cạn em lo lắm, vì vợ em yếu nên các bác sĩ phải can thiệp bằng phương pháp mổ đẻ, thật may là ca mổ diễn ra suôn sẻ, mẹ tròn con vuông, bé cân nặng 2,5 kg, sức khỏe ổn định”, ông bố trẻ Phan Văn Dương không giấu được niềm vui kể lại.

Từ hôm vợ sinh, Dương phải nghỉ công việc phụ xây ở nhà đỡ đần, chăm sóc vợ và con trai. Anh không nề hà giúp vợ làm những công việc cá nhân nhỏ nhất. Anh lo lắng cho con từ miếng ăn, giấc ngủ. Anh đảm đương trách nhiệm của một người chồng, người cha, vừa là một người mẹ!

Vợ yếu, con nhỏ nhưng sắp tới Dương sẽ phải nhờ ông bà ngoại chăm sóc để đi làm ăn xa: “Em sẽ cố gắng làm việc để chu cấp cho vợ và con, sau này nếu có dư giả em sẽ cất một cái nhà nhỏ rồi đón hai mẹ con về. Có vất vả mấy em cũng sẽ cố gắng, chỉ mong hai mẹ con ở nhà được bình yên, khỏe mạnh”.


Theo Dân Trí

Avatar